Trong bối cảnh trạnh tranh toàn cầu, văn hóa đã đích thực trở thành một sức
mạnh quan trọng của mỗi cá nhân, mỗi cơ quan và mỗi quốc gia.
Doanh nghiệp là một pháp nhân hay một công ty cốt tử tham dự vào các hoạt
động sinh sản kinh doanh nhằm mục tiêu kiếm lời. Một công ty kinh doanh bao giờ
cũng được hình thành và điều hành bởi một nhóm các cá nhân. Khi hiệp tác với
nhau, các cá nhân này thực hành các quyền và nghĩa vụ theo luật. Nhưng các cá
nhân này cũng có những trình độ văn hóa khác nhau và thành ra đã phát sinh mâu
thuẫn hay còn gọi là xung đột về văn hóa.
Ngoài việc làm ăn tìm kiếm lợi nhuận, các thành viên trong công ty thường
xuyên phải giao dịch, bàn luận và cùng nhau thực hiện các mục tiêu chung tại
công sở, bình thường là 8 tiếng một ngày và 5 ngày càng tuần. Như vậy, phần đông
các thành viên trong một tổ chức đều ít nhiều có quan hệ gắn bó với nhau trong
công việc trong một thời kì dài. Chính vì vậy, giữa những thành viên này đã xuất
hiện những quy ước về cách ăn mặc, giao du, học tập, đoàn luyện, làm việc… Các
quy ước thành văn và không thành văn này dần dần đã trở thành các chuẩn mực làm
việc tại nơi công sở và được gọi là văn hóa doanh nghiệp.
Trình độ văn hóa đơn vị là tổng hợp các nhóm nhân tố nền tảng, các hoạt động
văn hóa và các giá trị văn hóa do các thành viên trong đơn vị xây dựng và phát
triển, đã được chính các thành viên trong cơ quan và các khách hàng ưng ý là ăn
nhập với các chuẩn mực của văn hóa xã hội.
Trong khuôn khổ bài viết này, tác giả cố gắng sắp xếp và phân tích các yếu tố
nền tảng của văn hóa tổ chức theo cách tiếp cận đơn giản và dễ hiểu từ góc nhìn
trực tiếp của tổ chức.
1. Các yếu tố hữu hình
Trong nhóm các nhân tố nền tảng của trình độ văn hóa DN, người ta có thể dễ
dàng nhận ra các yếu tố hữu hình của văn hóa như: kiến trúc trụ sở, văn phòng,
biển hiệu, tên gọi, khẩu hiệu, y phục cán bộ nhân sự, ngôn ngữ sử dụng… Đây
chính là hình thức bộc lộ bên ngoài của văn hóa. Tới thăm một DN có hội sở to
đẹp, biển hiệu rõ ràng, bảo vệ đứng hai bên, thấy nhiều người ra vào ăn mặc lịch
sự… nhiều người có thể có thiện cảm và bước đầu kiểm tra văn hóa DN này có thể ở
mức cao.
2. Chất lượng ban lãnh đạo và nhân viên
Hình thức cũng quan trọng, nhưng nội dung mới là cái quyết định văn hóa. Có
nhiều DN không có trụ sở to, chưa biết làm PR hay quảng cáo, nhưng hàng ngũ lãnh
đạo và phần nhiều nhân sự lại có nhiều phẩm chất tốt đẹp, phần đông sống và làm
việc theo luật pháp, theo nội quy và các chuẩn mực của văn hóa Việt Nam. Văn hóa
DN được xây dựng bởi phần lớn các cá nhân trong DN. Bởi thế, chất lượng ban lãnh
đạo DN và các nhân viên chủ chốt đóng vai trò quan yếu nhất trong việc định
hướng và quản trị các hoạt động sản xuất kinh doanh khái quát và văn hóa DN nói
riêng.
Nếu ai đó trong ban lãnh đạo vô thượng như chủ tịch hay tổng giám đốc là
người thiếu các phẩm chất của nhà lãnh đạo như thiếu hiểu biết, thiếu đạo đức,
thiếu kỹ năng, có hành vi xử sự thiếu văn hóa… thì rất khó có thể lãnh đạo DN
xây dựng được một nền văn hóa tiên tiến. Có lẽ phần lớn nhân viên đều có cảm
nhận là không muốn làm việc cho các DN kiểu này. Thậm chí, quan trọng hơn, là
các khách hàng có văn hóa cũng không muốn làm ăn với các ông chủ ở dạng này.
Người xưa thường dùng câu "chủ nào, tôi ấy” để lấy tiêu chuẩn đạo đức hay văn
hóa của người làm thuê trung thành mà diễn tả về nhân cách của ông chủ. Ngày
nay, phần lớn các quan hệ lao động trên toàn cầu đều đồng đẳng về quyền và bổn
phận, dù rằng ở mức độ ít hay nhiều, vẫn còn có nơi có lao động hiếp dâm và lao
động bóc lột. Nhưng câu nói này vẫn có ý nghĩa triết lý vì nó phản chiếu chừng
độ tác động nhất mực của văn hóa ông chủ tới văn hóa của các viên chức trong
cùng một DN. Chính vì vậy mà gần đây các diễn đàn thường bàn nhiều về văn hóa
doanh gia và danh hiệu nhà buôn văn hóa. Về cơ bản các định nghĩa này cũng dựa
trên các cơ sở lý luận về văn hóa cá nhân trong văn hóa đơn vị và văn hóa cộng
đồng xã hội.
3. Các quy định về văn hóa
Không cần biết định nghĩa văn hóa tổ chức là gì thì doanh nghiệp nào cũng có
các nhân tố văn hóa DN một cách tự nhiên ở các mức độ khác nhau. Kiên cố ban
lãnh đạo DN nào cũng đều quan tâm tới văn phòng, nhà máy và không gian làm việc
cho mọi nhân viên. DN nào mà chẳng có điều lệ, các quy định, nội quy… ban hành
bằng văn bản, phổ biến cho các bộ phận thực thi. Đây là đòi hỏi bắt buộc của xã
hội cũng như của luật pháp đối với hoạt động của DN, để đảm bảo rằng DN kiếm
được lợi nhuận nhưng cũng phải thực hành các bổn phận như nộp thuế, đóng góp bảo
vệ môi trường, tôn trọng thuần phong mỹ tục nhà nước…
Đạo đức kinh doanh
Trong marketing đương đại, không ít DN như tổ chức Sữa Tam lộc của Trung Quốc
xoành xoạch nhấn mạnh đạo đức trong kinh doanh với nội dung chính là chỉ sinh
sản ra các sản phẩm an toàn cho con người và môi trường, không làm điều ác.
Nhưng chỉ vì hành vi thiếu đạo đức và văn hóa của một số người mặc cả DN phải vỡ
nợ và làm giảm uy tín của nhiều nhóm sản phẩm khác, gây thiệt hại nhiều tỷ đô la
cho quốc gia.
Dù có muốn hay không muốn thì đạo đức kinh doanh là tiêu chí mà hầu hết các
khách hàng hay đối tác thúc đẩy đều quan hoài. Nếu DN vi phạm đạo đức kinh doanh
như Vedan Việt Nam thì rõ ràng là chưa thực hiện bổn phận xã hội rồi tiếp đến là
vi phạm pháp luật. Văn hóa DN này cũng bởi thế mà bị cộng đồng đánh giá rất
thấp. Có thể chỉ do một đôi lãnh đạo và cán bộ kỹ thuật cố tình vi phạm để giảm
chi phí và tăng lợi nhuận, nhưng rõ ràng phần lớn cổ đông và nhân sự chuẩn y bộ
máy quản lý DN phải chịu trách nhiệm một phần vì các hành vi làm hủy hoại uy
tín, niềm tin của khách hàng. Như vậy, các yếu tố luật pháp, trách nhiệm xã hội
và đạo đức đan xen nhau trong văn hóa DN. Chấp hành tốt pháp luật là tiêu chí
quan yếu biểu thị đạo đức kinh doanh và trách nhiệm xã hội.
Giá trị đeo đuổi
Thường nhật DN nào cũng có tuyên bố về sứ mạng và chiến lược. Đọc các tuyên
bố này, có thể hiểu DN đeo đuổi các giá trị gì. Có DN nhấn mạnh chỉ sáng tạo các
sản phẩm mới mang lại giá trị cho khách hàng. Có DN phấn đấu làm hài lòng khách
hàng bằng chất lượng tốt và giá cả hợp lý. Có DN nhấn mạnh lý do tồn tại và mục
tiêu chiến lược lâu dài là cung cấp cho khách hàng các dịch vụ bưu chính viễn
thông tốt nhất... Mặc dù nhiều DN chưa đo đếm được tốt nhất là gì và cụm từ tốt
nhất bị nhiều nước cấm sử dụng trong lăng xê, nhưng điều này biểu hiện khát vọng
mà DN đeo đuổi cho dù sóng gió thị trường có thể làm hỏng ước mơ của họ. Những
giá trị tốt đẹp mà DN cam kết theo đuổi là tiêu chí quan trọng trong nhóm các
nguyên tố nền móng của văn hóa doanh nghiệp.
Trong các giá trị DN theo đuổi, nhiều DN và nhân viên đã nhận thức tầm quan
yếu của các giá trị tạm thời gọi là giá trị gia tăng trong quá trình hợp tác
cùng làm việc như: văn hóa hiệp tác, văn hóa san sớt thông báo, kiến thức, kinh
nghiệm, quan hệ cộng đồng…
Cũng có nhiều DN chỉ cần làm giàu bằng bất cứ giá nào theo lý lẽ thiên nhiên
của kinh doanh. Nhưng điều này chứng tỏ giá trị tiền nong mà DN đeo đuổi mới chỉ
là biểu thị của sự ấm no về vật chất, chứ chưa phải là sự no đủ về tinh thần và
văn hóa. Lập luận lại, có tiền thì có thể mua được nhiều thứ có giá trị văn hóa
như: văn phòng tráng lệ, đội bóng lớn, đội văn nghệ, các tác phẩm nghệ thuật…
Đúng là các giá trị văn hóa, nhưng nó là của người khác, DN khác làm nên, chứ
không phải là của DN dùng tiền mua về.
Niềm tin
Nếu không có niềm tin vào sứ mạng, chiến lược và cam kết của ban lãnh đạo,
thì chắc chẳng có mấy viên chức muốn đi theo DN để phấn đấu, bằng lòng thử thách
và xây dựng DN. Cũng có nhóm người có xu thế coi làm việc cho DN thuần tuý là
công việc, chỉ cần trả lương cao đầy đủ, còn nếu hết lương, thì đi làm cho
DN khác. Có thể điều này đúng với những người có tài và làm việc cho những DN
lớn trên thế giới. Nhưng với phần nhiều các DN vừa và nhỏ, DN làm các ngành nghề
sáng tạo, nếu ban lãnh đạo và viên chức không có niềm tin vào thành công trong
mai sau, thì thật khó có sức mạnh trong hợp tác.
Trong một số DN mới thành lập, đang học tập và sáng tạo ra các sản phẩm và
dịch vụ mới, tác giả đã chứng kiến nhiều hình ảnh thực tại đầy cảm động và ý
nghĩa về sức mạnh của niềm tin. Trong khó khăn khôn xiết của lạm phát và khủng
hoảng, DN thiếu lương của hàng trăm công nhân vài tháng liền, nhưng trên 90%
nhân viên vẫn giơ tay diễn đạt kiên tâm cùng với ban lãnh đạo vượt qua khó khăn,
đưa DN đi lên và nếu có thất bại thì họ không ăn năn nhớ tiếc. Các anh hùng cần
lao trong thời kỳ đổi mới cũng sinh ra trong những cảnh ngộ na ná như vậy. Hành
động dũng mãnh như thời chiến này trong thời bình có thể khẳng định kiên cố rằng
niềm tin là động lực quan yếu của con người.
Thiếu niềm tin, con người có thể mất phương hướng. DN cũng vậy, không có niềm
tin chung vào sứ mạng theo đuổi, DN khó có thể tụ tập được lực lượng. Vậy có
phải niềm tin và văn hóa là quan trọng nhất đối với DN và văn hóa DN là nhân tố
quyết định khả năng cạnh tranh của DN? Văn hóa DN là nhân tố quan yếu trong nội
hàm khả năng cạnh tranh, nhưng bên cạnh nó còn có các nhân tố quan yếu không kém
phần là: năng lực tài chính, năng lực công nghệ, chất lượng
nguồn nhân
công, năng lực marketing… Tất cả đều quan trọng và cùng tồn tại
trong mối quan hệ ảnh hưởng với nhau theo nghệ thuật quản trị của DN.
Thái độ ứng xử
Thường nhật nội quy doanh nghiệp nào cũng có quy định về thái độ xử sự trong
nội bộ DN và với tất cả các bên tác động. Thái độ ứng xử của DNVN phần đông là
ăn nhập với các chuẩn mực đạo đức của VN như việc: Luôn vui vẻ khi tới công sở,
trang nghiêm trong công tác, thân thiện trong cuộc sống, lãnh đạo dân chủ, nhân
viên tích cực, không có hằn thù, nói xấu lẫn nhau … Tất cả các yếu tố này tạo
nên không khí làm việc và hiệp tác trong DN.
Hành vi giao du
Lời chào hỏi chân tình, cái bắt tay lịch sự, ánh mắt tôn trọng… là các hành
vi giao thiệp quan trọng biểu hiện văn hóa của các cá nhân trong DN. DN thường
có một số quy định thành văn và không thành văn về các hành vi giao du. Các hành
vi giao thiệp này có ý nghĩa quan trọng vì nó luôn để lại ấn tượng quan yếu về
lần gặp trước hết và nó thể hiện các hành động mang tính văn hóa của DN. Do vậy
DN cần có quy định thống nhất về các hành vi giao tiếp trong nội bộ, với khách
hàng, bạn hàng và với các doanh nghiệp quản lý quốc gia. Trong quy chế văn hóa
công sở của chính phủ có các hành vi bị cấm như: Cấm hút thuốc lá trong phòng
làm việc, cấm sử dụng đồ uống có cồn tại công sở trừ các trường hợp ngoại giao,
cấm quảng cáo thương mại… DN cũng là một doanh nghiệp, vì thế cũng cần có nội
quy nêu rõ các hành vi bị cấm.
4. Các quy ước chưa thành văn
Theo quan sát của tác giả, phần đông các DNVN đều có các quy ước không thành
văn và chưa thể cho thành văn quy định về các hoạt động văn hóa. Có lẽ do các
quan niệm đạo đức và tồn tại xã hội có mâu thuẫn mà có nhiều điều khó lý giải
đúng sai. Do vậy, trong gia đình, xã hội hay DN vẫn có những quy ước không thành
văn về nhiều công tác như: Thăm hỏi thủ trưởng và anh em trong các dịp lễ tết;
tặng quà và tặng tiền; không tán đồng với ái tình công sở; người trẻ tuổi hơn
thì đi pha trà cho cả phòng vào buổi sáng; uống trà và chuyện trò với nhau trong
giờ giải lao…
Các quy ước không thành văn có ưu điểm là tế nhị và linh hoạt trong giao
dịch, nhưng cũng có nhược điểm là tạo ra các khoảng cách nhất mực và đôi khi là
thói nịnh bợ cấp trên, dễ dẫn tới chạy chức, chạy quyền… Nếu chủ DN không có các
tiêu chí khoa học và chi tiết để đánh giá chất lượng nhân lực trước khi bổ nhiệm
thì dễ để lọt thiên tài và sử dụng nhầm người.
5. Sự tham gia của ban lãnh đạo và nhân viên
Lãnh đạo tối cao DN như các vị chủ toạ hội đồng quản lý, tổng giám đốc, giám
đốc… mà không tham gia dẫn dắt các hoạt động văn hóa DN, không gương mẫu trong
cả cuộc sống lẫn công việc, thì thật khó có thể duy trì và phát triển được các
giá trị nền tảng của văn hóa DN. Lãnh đạo DN thấy nhân sự múa dạng khỏa thân
trong hội diễn hay ca hát nhại lời tác phẩm nức danh… mà không ngăn chặn ngay,
thì văn hóa DN tốt đẹp lâu năm có thể bị hủy hoại trong vòng vài ngày. Điều này
chứng tỏ vai trò lãnh đạo của chủ DN là rất quan yếu trong mọi vấn đề của quản
lý DN kể cả việc quản lý văn hóa DN.
Các hoạt động âm nhạc, thể thao, nghệ thuật… mô tả trình độ hiểu biết và
hưởng thụ văn hóa của các thành viên trong DN, nhưng không do vậy mà đánh giá
quá cao chỉ số này trong nhóm nguyên tố nội hàm của trình độ văn hóa DN. Có DN
không có điều kiện để công ty các sự kiện như thi hát, hội diễn văn nghệ, thi
đấu thể thao thường xuyên, không có đội bóng lớn… nhưng lại có các giá trị văn
hóa rất cao ở các chỉ số khác. Có DN tốn nhiều tiền tài và thời kì cho các hoạt
động nhằm quảng bá văn hóa và thương hiệu cho DN nhưng lại không nắm chắc các
nội dung thể hiện, các quy ước về thuần phong mỹ tục của dân tộc và nhân loại,
lại thiếu quản lý chặt chẽ, do vậy đã để xảy ra các sự cố đáng nhớ tiếc, làm tổn
hại uy tín của DN.
Kết luận & yêu cầu
Mặc dù còn cần nhiều thời gian để tìm hiểu và nghiên cứu sâu hơn về văn hóa
DN, nhưng các yếu tố nội hàm của nền tảng văn hóa tổ chức và một số ví dụ nêu
trên có thể được sử dụng như những cơ sở lý luận cơ bản cho các DN muốn xây dựng
và thực hiện một chiến lược hay kế hoạch cụ thể để phát triển trình độ văn hóa
DN và sử dụng nó như là một sức mạnh gia tăng phối hợp với các sức mạnh khác về
tài chính, nhân lực và công nghệ nhằm phát triển khả năng cạnh tranh bền vững
cho DN.
Đã đến lúc các DNVN nên nghiên cứu và thành lập thêm một bộ phận quản trị mới
trong hệ thống quản lý DN để chuyên quản trị về văn hóa đơn vị. Có thể thành lập
phòng văn hóa công ty hay ban văn hóa doanh nghiệp do trực tiếp một nhân vật cao
cấp lãnh đạo và các nhân viên đôn đốc thực hiện các hoạt động văn hóa hướng tới
phát triển các giá trị và thực hiện mục đích chung của DN. Căn cứ theo các nhân
tố nội hàm căn bản của trình độ văn hóa DN, các DN có thể phát triển thêm các
yếu tố khác nếu thấy cấp thiết. Từ đó dùng chính các yếu tố nội hàm này để kiểm
tra các tiêu chí văn hóa DN theo các chừng độ chưa có hay đã có ở mức độ thấp,
nhàng nhàng, hay cao. Trên cơ sở đó áp dụng các giải pháp thích hợp và linh hoạt
để từng bước xây dựng nên một nền văn hóa DN có trình độ cao, mang bản sắc riêng
của DN và đặc trưng chung của văn hóa Việt Nam.
Tiến sỹ Hoàng Đình Phi
9x Trung Quốc, thế hệ nhảy đầm việc
Những người mới nhất bước vào thị
trường cần lao Trung Quốc đều là thanh niên sinh vào những năm 90, đa phần khó
tính khó nết hơn các thế hệ trước trong quá trình tìm việc.
Hầu hết những
người trẻ tuổi này mới bước vào thị trường việc làm. Đa phần là sinh viên mới
tốt nghiệp, hoặc ra trường một, hai năm. Nhưng tất cả đều có nghĩ suy dancing
việc, theo CCTV.
![[IMG]](https://lh3.googleusercontent.com/blogger_img_proxy/AEn0k_tLJ9AR4hPCXCxsnWfZY7ogZwJcXghON98BzFvc7ZecB2lLGMyhDjWBlebA5kwU9oKionKDsOq40RyXw3Y6gqTQMmH8NqVZxX8-fmqSxGsmY89ibHnReFAIzO-J62AJ=s0-d)
Nhân sự
văn phòng ở Thượng Hải, Trung Quốc. Ảnh minh họa: Xinhua
"Tôi đã đổi việc
hai lần, bởi vì tôi muốn làm điều mình yêu thích. Tôi đang kiếm tìm công việc mà
từ đó, tôi có thể học hỏi nhiều điều", một người tìm việc trẻ tuổi
nói.
Hơn 55% thanh niên sinh ra vào những năm 90 ở Trung Quốc muốn đổi
thay công việc, theo báo cáo của Zhaopin.Com, một trong những đơn vị tuyển dụng
trực tuyến to nhất nước này. Với thế hệ 8x, con số là dưới 50%.
"Năm
ngoái, từ khắp các trường đại học cả nước, công ty chúng tôi tuyển dụng được hơn
100 ứng viên 9x. Thế nhưng hiện thời, hơn một nửa đã bỏ đi. Họ cho rằng lương
của họ không bằng lương công nhân", trang Dsqq dẫn lời một
nhà
phỏng vấn nói.
Lớn lên trong môi trường no ấm đầy đủ, thế hệ
9x có nhiều đặc điểm chung. Họ cá tính hơn, và cố gắng để thăng bằng giữa cuộc
sống và công việc. Liệu công việc đó có gây hứng thú không, hoặc có nhiều triển
vẳng không, đó là những điều trước tiên họ quan tâm.
Theo một khảo sát
của trường Đại học Lâm nghiệp và Đại học Nông nghiệp Nam Kinh, tỉnh giấc Giang
Tô, sinh viên ở đây không muốn làm việc tại các đơn vị nhỏ.
"Không phải
là không tìm được việc, mà là không tìm được công tác ăn nhập với bản thân. Cũng
có vài doanh nghiệp muốn tuyển dụng tôi, nhưng mấy đơn vị này quy mô tương đối
nhỏ, vả lại lương bổng cũng kém", một sinh viên họ Lý, trường Đại học Nông
nghiệp Nam Kinh nói.
Nhưng những kỳ vẳng của họ có thể sẽ không được đáp
ứng, bởi vì những ông chủ tương lai của họ lại suy nghĩ khác.Các nhà tuyển dụng
kiểm tra cao nhân viên trẻ ở chỗ họ tràn ngập máu nóng và thích bộc bạch ý
kiến.
![[IMG]](https://lh3.googleusercontent.com/blogger_img_proxy/AEn0k_sQRozegFCh-QsH3h8SHDeT33u0mfxcnOm5Sydz67urNM2MOLlUh9CXiEjRMStPxo0mhvjwSIZQ6czQWE8TNg9ZyscUYUFohStoLlkVUnHvDPHe7YH4urFeynmoxyprLg=s0-d)
Khảo sát
của về xu thế chọn nghề của thanh niên 9x Trung Quốc. Đồ họa:
CCTVbên cạnh đó, có một vài góc cạnh lại không được các ông chủ
kiểm tra cao, chả hạn như sự bất cẩn và lôi thôi. Nhiều nhà tuyển dụng cũng cho
rằng một số người đi ứng tuyển trẻ tuổi bản chất không biết bản thân muốn
gì.
"Ý thức về bản thân sẽ trở nên rõ ràng hơn mỗi lần họ chuyển việc.
Nhưng bây giờ, nhiều người vẫn còn mơ hồ về thứ mình đích thực mong muốn", một
nhà tuyển dụng nói.
"Tôi từng quyết định chọn tổ chức tư nhân, thay vì
công ty nhà nước", Đới Tường, giám đốc
nhân viên của Tập đoàn Khoa
học Công nghệ Đại Á, một trong 520 đơn vị hàng đầu Trung Quốc, san sẻ. Theo anh,
cơ quan nhỏ cũng có nhiều tiện lợi.
Tốt nghiệp đại học Tứ Xuyên năm 1992,
anh đầu quân vào một đơn vị nhỏ ở Nam Kinh, thủ phủ Giang Tô, Trung Quốc. "Thoạt
đầu tôi vào làm dưới nhà xưởng, công tác rất nặng nhọc, sau ba năm, tôi làm quản
trị xưởng. Sau đó nhận thấy cần phải bổ sung tri thức, tôi quyết định học tiếp
nghiên cứu sinh ở đại học Nam Kinh. Sau khi tốt nghiệp, vừa có kinh nghiệm làm
việc, vừa có bằng cấp, tôi được công ty hiện nay nhận vào làm luôn. Giờ lương
tính theo năm của tôi là 400.000 nhân dân tệ (khoảng 1,4 tỷ đồng)", Đới Tường
nói.
Theo anh, vì thiếu định hướng nghề nghiệp và thiếu nhẫn nại, sinh
viên mới tốt nghiệp đa phần có tư tưởng không thỏa mãn với công việc đầu tiên
tìm được. "Ở tổ chức chúng tôi, sinh viên vừa tốt nghiệp mới tới làm việc, bắt
buộc phải xuống làm việc hai năm dưới công xưởng, công việc ở đó quả tình nặng
nhọc và đơn điệu. Nhưng chỉ cần bền chí, vững chắc sẽ không muốn đi khỏi
nữa".
Anh cho rằng nói lương sinh viên mới ra trường thấp hơn công nhân
là không đúng. Lương khởi điểm của công nhân ở Trung Quốc thường vào khoảng
2.000 quần chúng tệ. "Ở cơ quan chúng tôi, lương khởi điểm của sinh viên mới ra
trường là 2.500 đến 3.000 nhân dân tệ (khoảng 8 triệu đến 10 triệu đồng). Ba năm
sau khi được thăng chức lên vị trí quản lý cấp một, lương sẽ tăng lên là 5.000
dân chúng tệ (khoảng 16 triệu đồng); 5 năm sau sẽ được tăng chức làm trưởng phó
phòng, lương sẽ là 7.000 đến 8.000 quần chúng tệ (khoảng 21 đến 25 triệu đồng);
cao hơn nữa là quản trị cấp cao, lương hàng năm hơn 200.000 nhân dân tệ (hơn 700
triệu đồng)".
Trong khi các sinh viên trẻ chuyển từ công tác này sang
công việc khác, cố gắng tìm thời cơ làm việc ở các công ty lớn ở thị thành, thì
các bậc đàn anh, có nhiều kinh nghiệm hơn, lại khuyên họ về quê tìm
việc.
"Tôi làm việc được hai năm ở một tổ chức quốc gia, lương tháng
3.300 dân chúng tệ (khoảng 10 triệu đồng), nhưng không dành dụm được đồng nào,
vì tiêu hết vào tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt", Huệ Chí Quân, hiện đang làm phó
chủ nhiệm một trọng điểm kinh tế nông thôn huyện Quán Nam, thuộc thị thành cảng
Liên Vân, thức giấc Giang Tô, chia sẻ kinh nghiệm.
Sau hai năm chật vật
trên thị thành, anh quyết định về quê làm việc. Mặc dầu lương cả năm chỉ được
khoảng 30.000 dân chúng tệ (khoảng 105 triệu đồng), nhưng chi phí sinh hoạt rẻ
hơn rất nhiều, và không bị sức ép, anh có thể làm thêm công việc khác. Sau ba
năm, Huệ Chí Quân mua được một căn hộ hơn 100 m2, tính cả tiền mua nhà, tôn tạo
và đóng nội thất, tổng cộng hết hơn 240.000 nhân dân tệ (khoảng 840 triệu đồng).
"Ở Nam Kinh, số tiền này có nhẽ chỉ đủ mua một cái nhà vệ sinh", anh
đùa.
Nguồn VNE